Người theo dõi

Thứ Hai, 7 tháng 12, 2020

Hồ Thùy Dương Doãn Quốc Sỹ

 

Doãn Quốc Sỹ

Hồ Thùy Dương

 

tập truyện cổ tích

ĐOÀN QUÂN XUNG PHONG


Mùa xuân năm 2002, sau khi Khối Nhân loại Giác ngộ đã diệt xong bốn triệu quân xung phong Bắc Á, các sử gia thế giới bèn họp nhau lại để ghi chép và phê phán thế kỷ trước.

Tất cả sử gia đều đồng ý mệnh danh thế kỷ 20 là “Thế kỷ của những kẻ sợ sự thật.”

Người có tiền thì dùng tiền mua chuộc để khỏi phải nghe sự thật; người có cường quyền thì dùng cường quyền khủng bố để khỏi phải nghe sự thật; người không có tiền và không có cả uy quyền thì đi vay tiền, vay uy quyền mà mua chuộc, mà đàn áp để khỏi phải nghe sự thật. Cho nên nhân loại tính đến gần cuối thế kỷ 20 sau Thiên Chúa, đã có trên ba ngàn năm kinh nghiệm thực sự để suy ngẫm mà kết quả lịch sử vẫn sao vào những lầm lẫn cũ, y như chiếc xe được dẫn dắt bởi một lũ lão nô lẩm cẩm đã đui lại điếc.

Xét bề ngoài – chỉ bề ngoài thôi – lời phê phán trên không oan chút nào. Phần tiền bán thế kỷ 20 các đế quốc Tây phương tràn sang Đông phương ngự trị bằng sức mạnh, sử dụng kẻ bị trị như súc vật, nhưng phàm những người mà coi người như súc vật thì chính những người đó biến thành súc vật nhanh hơn. Thấy rõ nguy cơ đó, một thi sĩ Đông phương đương thời có nói: “Thế giới ngày nay là trong tay Tây phương. Tây phương sẽ tàn phá nó nếu Tây phương không dùng nó cho một công cuộc sáng tạo tốt đẹp của nhân loại.”

Thuyết giai cấp đấu tranh, nhân danh cuộc sáng tạo đó, hoạt động trên khắp hang cùng ngõ hẻm của thế giới và đạt được thắng lợi lớn vào mấy năm đầu hậu bán thế kỷ 20. Thế giới phân đôi làm “Thế giới được giải phóng” của phe giai cấp đấu tranh và “Thế giới tự do” của phe đế quốc cũ.

Để kịp thời đối phó với địch thủ, các đế quốc vội nới bàn tay sắt cố lấy lòng các nước bị trị mà giữ họ về phe mình, nhưng họ chỉ nới tới mức vừa đủ để các nước đó biến thành vệ binh cho họ về quân sự cũng như về kinh tế. Hội nghị đủ loại mở liên tiếp. Các lãnh tụ của hai phe vượt hàng ngàn vạn dặm đến để nghe nhau… nói dối. Họ dối người, họ dối mình nhưng rất thành thực ở điểm chia nhau thế giới sao cho công bình.

Trong buổi giao động này, Thế giới tự do sống trong một bi hài kịch có một không hai trong lịch sử nhân loại tính đến ngày đó. Không một nước nhược tiểu nào được hoàn toàn độc lập liền trong hai tháng. Dưới áp lực vị kỷ của hai phe lớn, các nước nhược tiểu buộc lòng phải ngả - hoặc làm như ngả - sang một phe. Các đế quốc bên phe Thế giới tự do có kỹ thuật cao, có tinh thần trách nhiệm, có tinh thần kỷ luật… nghĩa là có đủ những vật liệu của công cuộc sáng tạo, tiếc thay vì tinh thần họ nặng nề vị kỷ nên tài năng sáng tạo ở họ không có.

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2020

Về huyền thoại Hồ Chí Minh

 

Về huyền thoại Hồ Chí Minh


 


Nguyễn Gia Kiểng

Đài "Tiếng Nói Việt Nam Hải Ngoại" phỏng vấn tôi về ông Hồ Chí Minh nhân ngày sinh thứ 104 của ông. Sau nhiều tài liệu của các nhà nghiên cứu, đài này muốn cho thính giả nghe quan điểm của một người hoạt động chính trị về một nhân vật chính trị. Câu hỏi đầu tiên của ký giả Hồng Phúc làm tôi bối rối: "Xin ông cho thính giả biết những nét chính về nhân vật Hồ Chí Minh". Nét đậm đầu tiên của ông Hồ Chí Minh là ông là một người lý lịch không rõ rệt.

Ngay cả ngày sinh của ông, 19-5-1890, mà Đảng Cộng Sản Việt Nam dùng làm một ngày lễ, cũng không có gì chắc chắn. Ở những dịp khác nhau, chính ông Hồ Chí Minh đã khai những ngày sinh khác nhau, mặc dầu không có nhu cầu phải giấu giếm. Thí dụ như khi nộp đơn xin học Trường Thuộc Địa Pháp, ông khai là sinh năm 1892; sau đó ít lâu, trong hồ sơ gia nhập Hội Tam Điểm (Free Mason, Franc Maçonnerie) ông khai ngày sinh là 15-2-1895. Cho đến một ngày rất gần đây mọi người vẫn đinh ninh rằng ông họ Nguyễn, tên Nguyễn Tất Thành, sau đổi thành Nguyễn Sinh Cung, con ông phó bảng Nguyễn Sinh Huy. Thế rồi sử gia Trần Quốc Vượng đưa ra một giả thuyết mới theo đó ông thực sự họ Hồ, cháu nội ông Hồ Sĩ Tạo, và đã chỉ cho mang họ Nguyễn sau một thảm kịch gia đình: bà nội ông đã có thai với ông Hồ Sĩ Tạo dù ông này đã có vợ con, gia đình bà đã phải đem gả bà cho một ông đồ già họ Nguyễn, vì thế thân phụ ông đã mang tên Nguyễn Sinh Huy. Trần Quốc Vượng đưa ra những chứng cứ và biện luận khó phản bác.

Hồ Chí Minh đã sống thời niên thiếu như thế nào tại Việt Nam, đã làm gì tại Pháp và tại Nga, đã có thành tích và trách nhiệm nào trước và trong thời gian làm chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa? Ngay cả những tài liệu về Hồ Chí Minh do những người cộng sản kỳ cựu gần gũi với ông viết ra cũng đã mâu thuẫn.

Chính Hồ Chí Minh cũng đóng góp tích cực vào việc gây hoang mang và lẫn lộn về tiểu sử của ông. Ông dùng những bí danh T. Lan và Trần Dân Tiên để viết về mình một cách mơ hồ. Trong cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch", ông Trần Dân Tiên, tức Hồ Chí Minh, thuật lại cảm giác bồn chồn sung sướng khi được "Hồ chủ tịch" tiếp và được ông Hồ Chí Minh trả lời như sau khi ngỏ ý muốn viết tiểu sử của ông: "Tiểu sử? Đấy là một ý kiến hay. Nhưng hiện nay còn nhiều việc cần thiết hơn. Rất nhiều đồng bào đang đói khổ". Câu chuyện này chứng tỏ Hồ Chí Minh là một người giả dối muốn đánh bóng tiểu sử của chính mình; đó là tâm lý của những người trong thâm tâm không hãnh diện về mình. Điều đáng ghi nhận là mặc dù đã bỏ ra rất nhiều thời giờ và công sức và dùng tới hai bút hiệu để viết về chính mình, một việc có lẽ chưa một nhà chính trị nào làm, nhưng cả hai hồi ký của ông Hồ Chí Minh đều không có một giá trị lịch sử hay chính trị nào cả, bởi vì chúng không đóng góp giải thích một sự kiện lịch sử nào mà chỉ là những mẩu chuyện nhắm mục đích ca tụng ông Hồ Chí Minh như một người tốt, tài giỏi, dũng cảm, có chí lớn, có quyết tâm, đáng ngưỡng mộ v.v. Hồ Chí Minh hoàn toàn không hiểu ý nghĩa và hậu quả của những biến cố lớn của một giai đoạn lịch sử trọng đại, trong đó ông là nhân vật chính; ông chỉ chú trong đến những chuyện vụn vặt về cá nhân mình. Đây là một điều đáng buồn cho cả ông Hồ Chí Minh lẫn dân tộc Việt Nam.

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2020

Mời đọc thơ Thái Bá Tân

 Mời đọc thơ Thái Bá Tân



NGÔ ĐÌNH DIỆM
Đọc trên mạng, thấy nói
Vào những năm sáu mươi,
Khi Ngô Đình Diệm chết,
Người ta lục trong người
Chỉ thấy chuỗi tràng hạt,
Nửa bao Bastos Xanh.
Loại thuốc rẻ tiền nhất
Của người nghèo Sài Thành.
Các tướng lĩnh đảo chính
Soi tài khoản của ông,
Cả trong và ngoài nước,
Xem có nhiều tiền không.
Cuối cùng, ông Minh Lớn
Thông báo với đồng bào:
Tài khoản của ông Diệm
Không có đồng tiền nào.
***

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2020

THUYỀN VÀ THƠ

 

THUYỀN VÀ THƠ



Trong những ngày lang thang vào vườn thơ cổ. Tôi nhận ra một điều rất thú vị. Các cụ ngày xưa rất khoái đi thuyền, dù biết thời xưa những phương tiên giao thông không được như bây giờ, nhưng vẫn có thể đi ngựa, cỡi bò (như Uy Viễn Tướng Công) hay đi kiệu…

Thực ra đi thuyền thì con người hòa nhập với thiên nhiên dễ dàng hơn, tâm hồn từ đó cũng rộng mở cùng trời mây sông nước và cả gió mưa nữa

Nhưng có một lý do khiến tôi thực hiện sưu tập này là nhân đọc một bài thơ của Cụ Nguyễn Phi Khanh khi tôi về quê tôi, chứng kiến giòng kênh nhỏ trước nhà lềnh bềnh những rác. Tất nhiên sông suối thời cụ Nguyễn Phi Khanh và các Cụ ngày xưa không có rác, nó trong veo như tâm hồn các Cụ.

山村感興

虛名卅載絆塵羈,
一反江山沒是非。
殘雪墊巾奇野土,
春風晞髮大灘磯。
夢中往事攘蕉鹿,
世上浮雲任狗衣。
誰道江村生計薄?
桑麻繞屋綠初肥。

Sơn thôn cảm hứng 

Hư danh táp tải bạn trần ky,
Nhất phản giang sơn một thị phi.
Tàn tuyết điện cân cơ dã thổ,
Xuân phong hy phát đại than ky.
Mộng trung vãng sự nhương tiêu lộc,
Thế thượng phù vân nhậm cẩu y.
Thuỳ đạo giang thôn sinh kế bạc,
Tang ma nhiễu ốc lục sơ phì. 
Nguyễn Phi Khanh

Lẩn quẩn danh hờ mấy chục năm
Núi sông về lại thảnh thơi nằm
Trùm khăn dưới tuyết đồng đang vắng
Hong tóc đầu ghềnh gió đến thăm
Mường tượng chuyện xưa như cỏ dại
Cái mùi danh lợi chẳng bao lăm
Sông quê ai bảo là kham khổ
Xanh biếc dâu gai rợp cánh đồng
Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

Trong Cõi Nhà Quê

 

Trong Cõi Nhà Quê 1

 

Tinh mơ hoa đầy hương sắc

Vướng theo từng hạt mưa đêm

Vừa mới dượm chiều vội héo

Có con ve hát điệu buồn

 

Non tươi trong chùm nhụy rữa

Một mầm trái lục long lanh

Ráng chiều tô thêm sắc biếc

Làm cong thêm một chút cành

 

Trong Cõi Nhà Quê 2

 

Bông khổ hoa vàng chấp chới

Gọi cơn gió chướng bay về

Những chùm lá xanh mướt rượt

Long lanh sợi nắng ngày quê

 

Lũ bướm đi đâu mất biệt

Chỉ còn lại chú ong bầu

Cứ bay vòng vòng và hát

Hoa  vàng và gió nôn nao

 

Trong Cõi Nhà Quê 3

 

Sau cơn mưa trời hửng nắng

Nồm đưa sóng lục rập rờn

Mấy con chuồn chuồn rong ruỗi

Vút lên, đáp xuống chập chờn

 

Nước trong veo chân ruộng mạ

Bầy cá rô non loanh quanh

Mấy con cào cào khoái tỷ

Vù trong cánh gió màu xanh

 

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2020

Bài Thơ Cuối Tháng Cô Hồn

 

Bài Thơ Cuối Tháng Cô Hồn

 

Rằng ở giữa bông hoa luôn có nhụy,

Có hương và có phấn để đời thơm.

Còn có cả một tình yêu trong ấy,

Để làm thành trái ngọt lịm môi em.

 

Rằng ở giữa hàng cây luôn có biếc,

Cùng với xanh và lục gọi chim về.

Rằng ở giữa hàng cây luôn có nguyệt,

Để tươm vào lóng lánh hạt sương khuya.


Rằng ở giữa giòng sông luôn có nước

Để cho thuyền chuyên chỡ điệu ca dao

Đưa người về ấm chỗ ngồi bến đợi

Hai vòng tay vừa khít kẻ yêu nhau


Rằng ở giữa tim anh thì cũng có,

Những nhịp run để biết mến yêu đời .

Rằng ở giữa  tim em thì cũng có,

Những mơn man để đắm đuối yêu người .

 

Rằng trời đất thì cũng như vậy đó,

Đủ bao dung để yêu mến quần sinh.

Lão Bùi Giáng và ta ngơ ngác ngó,

Mãi yêu ai liệu ai có yêu mình?


13.09.2020

Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu

Thứ Tư, 2 tháng 9, 2020

KHÔNG ĐỀ

 


Những bài thơ đêm khuya thao thức, không ngủ được

KHÔNG ĐỀ


Sáng hôm trước, tôi trở thành kịch sĩ

Nói những điều có cánh với vợ con

Làm chuyện lu bu vô cùng hoan hỉ

Trước mắt tôi phường phố một màu hồng


Sáng hôm sau, tôi có thêm thành tích

Nói và làm hai chuyện không giống nhau

Bước ra đường khuôn mặt tôi rạng rỡ

Ghế tôi ngồi chừng như đã đôn cao

 

Sáng hôm nay, khi vươn vai thức dậy

Tôi thấy tôi khệnh khạng hơn mọi khi

Nhìn vào gương tôi thấy mình cũng vậy

Có khác chăng là cái bụng hơi phì

 

Sáng ngày mai, chắc đúng theo kịch bản

Đường dối gian mở rộng những hanh thông

Đổi vai thế nào cũng thêm tươi sáng (!?)

Thối hóa thơm, xám xịt cứ tươi hồng

 

Đêm cần phải ngủ thì tôi luôn lọc cọc

Vì ngủ nghê thì không thể đóng trò

Phải ngủ thật mà ngủ trong trằn trọc

Đã lâu rồi không thể ngáy kho kho

Quán Tâm Nguyễn HIền Nhu

 

Chế độ này bắt mọi người phải đóng trò, bắt tất cả trẻ con phải đóng trò, bắt nhiều người già phải đóng trò. Trần Độ