Người theo dõi

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2016

NGUYỄN DU BUỒN




衰, 
吹。 
斷? 
知。 
相, 
眉。 
西 急, 
歸?

Tự thán kỳ 1
Sinh vị thành danh nhân dĩ suy, 
Tiêu tiêu bạch phát mộ phong xuy. 
Tính thành hạc hĩnh hà dung đoạn? 
Mệnh đẳng hồng mao bất tự tri. 
Thiên địa dữ nhân truân cốt tướng, 
Xuân thu hoàn nhữ lão tu mi. 
Đoạn bồng nhất phiến tây phong cấp, 
Tất cánh phiêu linh hà xứ quy?



Than thân kỳ 1
Lơ phơ tóc nhuốm sương trong gió
Danh phận phập phù bệnh lại dai
Chân hạc dài ngoằng đâu nở cắt
Lông hồng nhẹ hẩng lại không hay
Tướng nghèo trời đất cho đeo miết
Râu tóc xuân thu nhuộm trắng hoài
Gió thổi dây bồng long khỏi gốc
Cuối cùng giạt tới xứ nào đây
Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu





身, 
穿 真。 
命, 
人。 
促, 
新。 
去, 
雲。

Tự thán kỳ 2
Tam thập hành canh lục xích thân, 
Thông minh xuyên tạc tổn thiên chân. 
Bản vô văn tự năng tăng mệnh, 
Hà sự càn khôn thác đố nhân? 
Thư kiếm vô thành sinh kế xúc, 
Xuân thu đại tự bạch đầu tân. 
Hà năng lạc phát quy lâm khứ, 
Ngoạ thính tùng phong hưởng bán vân!

Than thân kỳ 2
Nửa đời với sáu thước thân còm
Đeo đẳng thông minh mới ốm nhom
Mệnh số dính chi vào chữ nghĩa
Đất trời ghét mãi phận lôm côm
Xuân thu lần lữa, phai màu tóc
Thư kiếm lờ mờ, lửng chén cơm
Đường Bụt cạo đầu vô hốc núi
Nằm nghe thông hát đỡ om sòm


Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu

Thứ Năm, 10 tháng 11, 2016

Âm mưu thâm độc của Trung Quốc tại Hà Nội 36 năm trước

Âm mưu thâm độc của Trung Quốc tại Hà Nội 36 năm trước
16/05/2014 

Bước sang năm 1978, quan hệ giữa Việt Nam với các đồng chí Trung Quốc xấu đi trông thấy. Tuy vậy, một bộ phận lớn cán bộ của ta (kể cả cán bộ cao cấp) chưa chuyển biến kịp thời về mặt nhận thức, vẫn mơ hồ và ảo tưởng vào quan hệ với Bắc Kinh. Bị ám ảnh với yêu cầu gìn giữ tinh thần đoàn kết quốc tế vô sản (đại cục), ám ảnh bởi sự hàm ơn Trung Quốc giúp ta đánh Mỹ, đánh Pháp, ngay cả nhiều cán bộ Trung ương rất dè dặt khi phát biểu về các vụ việc rắc rối do Trung Quốc gây hấn. Quan điểm chung đều cho rằng đó là các vụ việc cá biệt trong đó Việt Nam có lỗi chính, mà không thấy được đó là chuỗi sự kiện được sắp đặt có chủ ý. Giữa lúc đó, xảy ra rắc rối lớn ở Hà Nội liên quan đoàn chuyên gia Trung Quốc tại công trình quốc tế cầu Thăng Long.
Sau 1975, đoàn chuyên gia Trung Quốc được cử sang Hà Nội rất đông giúp Việt Nam xây dựng công trình cầu Thăng Long do họ viện trợ. Phần lớn số này sinh hoạt ngay tại công trình. Việc chẳng tiến triển được bao nhiêu thì họ cố tình lấy cớ này cớ kia trì hoãn tiến độ khiến các cơ quan Việt Nam rất bị động trong việc bố trí nhân công, thời gian, gây lãng phí lớn.
Đầu năm 1978, thấy Việt Nam vẫn nhẫn nại, họ bắt đầu khiêu khích trắng trợn. Một số chuyên gia mới được Bắc Kinh cử sang rất lỗ mãng với cán bộ và công nhân ta. Đã có trường hợp sỉ nhục, thậm chí đánh đập công nhân ngay trên công trường. Việc đến tai lãnh đạo. Nhận thức chung vẫn là: chắc mấy ông tướng nhà mình có gì sai chuyên gia bạn mới buộc làm thế… rồi: phải nín nhịn để giữ đại cục.

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2016

ĐÊM VÀ NGUYỆT



ĐÊM VÀ NGUYỆT

Đêm ngắm nguyệt rù rì cùng mây trắng
Nghe gió dịu dàng cất bước lang thang
Những cành lá thầm thì cùng vắng lặng
Vệt hương mờ thơm theo khói sương loang

Cứ đi suốt cùng màu đêm như vậy
Mắt hai mi khép mở với cơn mơ
Mong gặp lại hồn thơm xưa trở dậy
Cùng đời buồn hào sảng một vầng thơ

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

CHIỀU QUÊ CŨ


CHIỀU QUÊ CŨ
Viết cho Lưu thị Lý  Sidney. Australia



Trời trong vắt ngóng vầng mây lơ đãng
Mênh mông xanh đồng đợi khói lam chiều
Cơn gió mỏi nên chừng không thổi nữa
Tiếng sáo buồn đổ mãi giọt đìu hiu

Em có biết buổi chiều xưa cũ kỷ
Đang ở đâu cho tôi cuộc kiếm tìm
Những dấu tích vô thường chìm mất cả
Con ca rô buồn nên chẳng chịu lên tim

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

MẤY GIÒNG VỚ VẨN


MẤY GIÒNG VỚ VẨN

Ân tinh đang mang nặng
Với người, với hồn quê
Ta một đời thơ thẩn
Chưa ghét ai bao giờ

Nhưng ta, đời lận đận
Một tấm lòng tay không
Những câu thơ lơ đãng
Và nỗi buồn mênh mông

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Oan Hồn Người Cha Trong ‘Ngày Vui Đại Thắng’

Oan Hồn Người Cha Trong ‘Ngày Vui Đại Thắng’
Phạm Quỳnh (1892-1945) và Nam Phong Tạp Chí

Trần Quốc Kháng (*)

Ai có thể làm thống kê, tổng kết xem từ ngày quê hương chúng ta sa vào thảm hoạ Cộng Sản, có mấy chục triệu người, không nhiều thì ít, không trực tiếp thì gián tiếp, là nạn nhân của đảng giặc VC? Khó khăn hơn nữa là những trường hợp của hàng ngàn, hay hàng chục ngàn gia đình, bị VC tàn sát không còn người nào.

Dù sao, chúng tôi thiết tưởng, khi mang trong lòng mối 'thù nhà nợ nước' thì lẽ ra, tất cả các nạn nhân đều có ý chí Chống Cộng hăng say.

Nhưng không hiểu sao, có nhiều trường hợp, họ lại cúi đầu sống trong ô nhục, làm tôi tớ cho kẻ thù, phản bội đồng bào, 'vong ân bội nghĩa' với ông cha?

Câu chuyện 'Oan Hồn Người Cha Trong Ngày Vui Đại Thắng' — khởi đầu năm 1945 và kết thúc năm 1975 — là trường hợp điển hình cho muôn vàn trường hợp khác nhau.

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2016

Sự Thật về Cái Chết Của Tướng Lê Văn Hưng

Sự Thật về Cái Chết Của Tướng Lê Văn Hưng



Bà Lê Văn Hưng, nhũ danh Phạm Thị Kim Hoàng

Từ chàng ra đi lưng khoác chiến y,
và hồn nương bóng quốc kỳ
Nàng ngừng con thoi có khi nhớ chàng.
Có muốn gì đâu! Lệ thắm tơ vàng.
Chàng ngồi trên yên mơ bóng dáng em
mịt mù sau đám khói tên.
Bâng khuâng mắt nhìn tay kiếm.
Không sao dấu đôi lệ hiền….
(Chinh phụ ca - Phạm Duy)

Ngày 21/4/1975, khi Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, trao quyền lại cho cụ Trần Văn Hương, tôi còn nhớ rõ lời ông Thiệu nói:
- Mất một Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu, quân đội còn Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu, đồng bào còn một chiến sĩ Nguyễn Văn Thiệu. Tôi nguyện sẽ chiến đấu kế bên anh em chiến sĩ.
Lời tuyên bố của ông Thiệu đã gây cho tôi sự xúc động. Thế rồi lời tuyên bố ấy cũng đã bay theo gió, khi số lớn cấp chỉ huy trực tiếp điều hành guồng máy quốc gia đã vỗ cánh chim bay sang ngoại quốc, tìm nơi ẩn trốn an lành, bỏ mặc quê nhà, dân tộc và quân đội đang chết đuối trong cuồng phong súng đạn tơi bời, Thiếu Tướng Nam, Hưng, Hai, Vỹ, Phú. Nhắc đến đây tôi không ngăn nổi tiếng nấc nghẹn ngào.