Người theo dõi

Thứ Năm, 16 tháng 11, 2017

NGHỀ CAO QUÝ



Một ngày tôi bị bệnh

Không đến lớp một ngày

Học trò lấy sách đọc

Ba phần cũng hiểu hai



Một tuần tôi bị bệnh

Không tới lớp một tuần

Học trò vẫn học được

Học nhiều từ chung quanh



Chị công nhân quét rác

Chỉ cần bệnh một ngày

Đôi tay ngưng cầm chổi

Rác mọc đầy đường ngay.



Chị công nhân bị bệnh

Không quét rác một tuần

Rác ngập đè lên phố

Phố không còn mùa xuân



Chị công nhân bị bệnh

Nhiều người sẽ bệnh theo

Chị công nhân biết vậy

Không dám bệnh nhà nghèo



Nghề của tôi cao quý

Được nhiều người tôn vinh

Sao nhìn chị quét rác 

Thấy mình nên nín thinh?


Lê Tuấn Đạt

https://www.facebook.com/lythiendang/posts/1993218610941238?comment_id=1995123660750733&notif_id=1510840123645788&notif_t=feed_comment_reply

Thứ Tư, 15 tháng 11, 2017

MỘT CÁI NHÌN VỀ “HUYỀN SỬ TIÊN RỒNG”

PHẦN MỘT :
MỘT CÁI NHÌN VỀ “HUYỀN SỬ TIÊN RỒNG”
Lê Việt Thường
KINH QUA VĂN HÓA VIỄN ĐÔNG (I)
Published  | Posted in 

http://minhtrietviet.net/lemontee/wp-content/uploads/2017/05/LuanBanVanHoa-DuoiAnhSang-AnViVietNho-Tap0109-LeVietThuong.pdf 

DẪN NHẬP
Trên hành trình đi về với Văn Hóa Viễn Đông và Việt Nam, có một TRỞ NGẠI lớn lao là đại đa số giới Trí Thức gọi là “Tây Học” thường không nắm vững Tinh Hoa của Văn Hóa Viễn Đông và Việt Nam, nên có thói quen áp dụng một cách Sai Lạc, không đúng chỗ các Phạm Trù của TÂY PHƯƠNG vào môi trường Văn Hóa Viễn Đông và Việt Nam, nhất là trong lãnh vực Huyền Thoại học. Do dó, vấn đề ưu tiên và cốt yếu ở đây có lẽ là phải HIỂU ĐÚNG Thần Thoại,Huyền Thoại, Huyền Sử là gì?

Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

14 lần xâm lược nước Việt của giặc phương Bắc


Không kể những cuộc xâm lấn nhỏ, đã có 14 lần các triều đại phương Bắc xua đại quân xâm lược toàn diện nước Việt.
1. Cuộc xâm lược của nhà ÂnTheo sách vở Trung Hoa, năm 1218 TCN, Ân Cao Tôn đã đánh Quỷ Phương, vùng Đồng Đình. Ân Cao Tôn đóng quân tại đất Kinh, phía tả ngạn sông Dương Tử. Sau 3 năm, Ân Cao Tôn ‘không thắng’. [Nhà Ân còn được gọi là Nhà Hậu Thương].
Theo Truyền kỳ Phù Đổng của Việt Lạc, Ân Cao Tôn đã xâm lấn nước ta ba năm và đã bị đánh bại.
Như thế, theo Truyền kỳ Phù Đổng, cách đây 3200 năm, dân Việt Lạc đã là một quốc gia vững mạnh. Nước nầy đã có tổ chức chặt chẽ, có vua quan, có làng xã, có cúng tế, có lúa gạo, có vải áo, có lũy tre… đã đúc được ngựa sắt, roi sắt, đã có tinh thần dân tộc cao độ… và, theo sách vở Trung Hoa, đã chiến thắng giặc Ân vào thời kỳ hùng mạnh nhất của chúng.
[Vào thời kỳ nầy, tộc Hoa chưa thành hình. Phải hơn 100 năm sau, bộ lạc Chu mới gom góp các bộ lạc du mục khác ở vùng Thiểm Tây, và thành lập Nhà Chu. Từ đó, tộc Hoa mới thành hình và phát triển].

Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

NHỮNG VỊ NỮ VƯƠNG CÔNG CHÚA VIỆT


NHỮNG VỊ NỮ VƯƠNG CÔNG CHÚA VIỆT 
Trần Thị Hồng Sương

“… Không phải tình cờ mà phụ nữ đã đạt được đến đỉnh cao tri thức để có thể bày tỏ thân phận con người trong lốc xoáy chiến tranh độc tài xâm chiếm lãnh thổ …”
 

Lịch sử là quá khứ đã chết hẳn song vẫn ghi dấu lên nhân cách và hành động của con người qua dòng sinh mệnh của truyền thống, làm nên bản sắc dân tộc. Nhìn từ góc khác thì có người cho rằng văn hoá là những gì còn lại sau khi đã quên hết. Trải nghiệm của cuộc sống hay qua học hỏi được tiêu hoá chọn lọc đào thải mất dấu trong ý thức nhưng và ghi dấu trong tiềm thức, hình thành niềm tin và quan điểm rất sâu sắc mạnh mẻ nhiều hơn chúng ta từng nghĩ. Đã có thống kê kết luận rõ về những đứa trẻ bất hạnh lớn lên với đòn roi nhục mạ, nếu không tự tử chết như năm bé gái cột tay nhau nhảy xuống sông thì nhân thân cũng dễ phạm tội hơn nhiều lần những trẻ có tuổi thơ ít đau khổ hơn.

Đắm mình trong nền văn minh lúa nước “Chồng cày vợ cấy con trâu đi bừa”, trong chiến tranh chống xâm lược phương Bắc là Trung Hoa (“Muốn coi lên núi mà coi, Coi bà quản tượng cưỡi voi bành vàng!”), rồi đến sự đa dạng văn hoá quốc gia khi Đại Việt có thêm cư dân người Chăm Pa và Khmer.

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

Con cặc

Con cặc
Viết xong bài “...Và những thứ con khác”,[1] tôi cứ bị ám ảnh mãi một điều: tại sao khi thấy Trần Dần văng tục “Nắm, nắm cái con cặc”, tôi lại thấy rất.. đã. Ðã, không phải vì nó tục mà vì... nó hiên ngang, nó hùng dũng, nó... đầy khí thế. Tại sao?
Tôi biết chắc không phải chỉ mình tôi mới có cảm giác ấy. Trong đám bạn bè tôi, hầu hết là trí thức và một số là phụ nữ, cũng có nhiều người nói với tôi như vậy. Họ cũng thấy câu văng tục ấy hiên ngang, hùng dũng và đầy... khí thế. Tại sao?
Tôi sực nhớ một câu chuyện xảy ra hồi cuối năm 2002, lúc tôi về thăm Việt Nam. Trong một bữa nhậu, một nhà thơ từ Canada về nửa đùa nửa thật chê một nhà thơ ở Sài Gòn là hay viết sai chính tả. Ví dụ anh nêu lên là: trong một bài thơ gửi in trong một tuyển tập của những nhà thơ được xem là tiêu biểu của Việt Nam hiện nay, thay vì viết “cặc”, nhà thơ ấy lại viết “cặt”. Nhà thơ ở Sài Gòn nhìn sang tôi như tìm một trọng tài. Tôi gật đầu xác nhận: “C”. Anh không cãi, nhưng lại cố chống chế: “Tôi nghĩ viết chữ ‘cặt’ với chữ ‘t’ nghe nó mạnh mẽ hơn. ‘Cặc’, với chữ ‘c’, thấy nó cong cong và nghe nó yếu xìu.”

Thứ Ba, 24 tháng 10, 2017

VIẾT LÚC HẾT TIỀN UỐNG CAFÉ


VIẾT LÚC HẾT TIỀN UỐNG CAFÉ

Có những đận thèm café mờ mắt
Thuốc cong queo hối hả lụi tàn
Nghiện làm chi toàn là đồ mắc dịch
Không thì buồn mà có lại lăng nhăng

Như vậy đấy đi suốt đường say đắm
Sách và thơ, thuốc lá với café
Nhưng mà tiền thì lơ mơ quá đỗi
Lúc có, lúc không đều cũng tê mê

Nghèo hay giàu, cao danh hay tiểu tốt
Hèn hay sang… chừng như quá mơ hồ
Sống và chết liệu là điều có thật
Sắc và không, tất cả cũng hư vô

Nhưng dù gì thì lòng ta cố giữ…
… một điều thôi. Không trợn mắt phùng mang
Chẳng giận dỗi và trách phiền ai cả
Cứ tà tà đi suốt lối yêu thương

Thôi cũng đã lỡ mang vào vận số
Cứ chơi luôn chớ thắc mắc làm gì
Mai mốt rời cuộc chơi, tay trắng bóc
Bao nhiều điều tắt ngùm… Có hề chi

Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu




Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2017

TUYÊN NGÔN CỦA MỘT NGƯỜI LÀM THƠ CỰU CHIẾN BINH



Quý vị muốn làm gì thì làm
Muốn mị dân muốn yêu nước muốn bán nước bằng mồm thây kệ
Tôi không thù người Tàu cũng chẳng ghét xứ Trung Hoa
Nhưng đứa nào xâm lược nước tôi là chết ngay tại chỗ
Quý vị cứ việc đi đêm cứ việc sửa lại bản đồ lịch sử
Cứ việc quên bẵng ải Nam Quan cho Nguyễn Trãi đội mồ
Nhưng đứa nào bứt của thân nhân tôi sợi tóc
Là tôi đập nát đầu chứ không đập bằng thơ
Quý vị cứ việc chơi gôn cứ việc sắm sửa phi cơ
Cứ đầu cơ địa ốc cứ kiếm tiền vi vút
Nhưng đứa nào bắt dân ngu cu đen thay quý vị ở tù
Là tôi đào mả ba đời quý vị lên trét cứt
Quý vị cứ chà đạp lên quyền làm người xuất sắc
Cứ hung hăng như Gaddafi trước khi rúc vô ống cống đê hèn
Quý vị cứ việc xem dân nghèo như rơm như rác
Nhưng lúc đường cùng đừng năn nỉ tôi nghen !
Quý vị cứ việc rửa tiền qua ngân hàng Thụy Sĩ cực êm
Cứ tậu nhà dưỡng lão ở Bắc Kinh, sắm điền trang ở Mỹ
Quý vị cứ thăng thiên cùng giá điện giá xăng
Bất chấp thôn nữ thiếu ăn phải bán thân làm đĩ
Quý vị phải như vậy mới là quý vị
Vô cảm vô lương vô đạo đức vô thần
Tôi rách rưới như một thằng thi sĩ
Nhưng hiểu thế nào là sức mạnh nhân dân !



BÙI CHÍ VINH