Người theo dõi

Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Ôi trời ca với dao

Ôi trời ca với dao



Lang thang trên mạng tui gặp mấy trăm câu ca dao… cạo. Tôi gọi thế vì sau khi đọc xong thì tôi tá hỏa. Gần 40 trang A5 với những câu ca dao tân biên mà tôi tin rằng nó không xuất phát từ những cảm xúc chân thật của người nông dân mà là những sáng tác mang đậm tính văn học “xu thời” nhằm mục đích tuyên truyền cho cuộc chiến tranh xâm lược miền Nam và ngợi ca lãnh tụ, có thể những tác giả của những câu ca dao ấy sẵn sàng nhận một vài cân gạo hay một manh tem phiếu ưu đãi nào đó, ngoài chế độ, rồi vui vẻ quên đi tác quyền (bởi vì nhớ làm gì cho thêm nhục). Hầu hết các bài ca dao ấy nhắm vào các lão ông, lão bà các cô thiếu nữ để kêu gọi họ trần lưng ra hứng bom hứng đạn, hứng cả những nhọc nhằn gian lao để thanh niên rãnh tay đi bắn giết và đem thân đi nướng. Và cũng không quên xúi con nít “bốc cức gà”

Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

NGUYỄN CÔNG TRỨ (1778-1858) Nợ Tang Bồng Trang Trắng Vỗ Tay Reo

NGUYỄN CÔNG TRỨ (1778-1858)
Nợ Tang Bồng Trang Trắng Vỗ Tay Reo


“To be or not to be”. Trước Nguyễn Công Trứ 200 năm, một cây đại thụ trong nền văn học phương Tây Shakespeare (1564-1616) đã phân vân về sự tồn tại của con người, dù Shakespeare luôn luôn tồn tại. Nhưng Nguyễn Công Trứ thì không. Ông khẳng định sự tồn tại của bản thân ngay trong cuộc sống của mình. Và ông khẳng định bằng hành động tích cực, bằng trí tuệ trác việt, bằng trái tim nồng nàn trên mọi môi trường sống mà ông đặt chân vào. Những bước chân vững chãi, tự tin. Khúc nhân gian 81 năm của ông tuyệt nhiên không một chút hoài nghi.
Ông luôn luôn tồn tại. Tồn tại theo một cách không lẫn vào ai. Ông tự khẳng định ông là Nguyễn Công Trứ và chỉ là Nguyễn Công Trứ mà thôi. Gần hai chục bài thơ tình xuất phát từ trái tim, ông viết những cảm xúc của chính ông thì quả là lạ lùng và gây kinh ngạc cho những người đương thời và cả hậu thế. Cũng lạ lùng thay, những người đương thời không một ai phê phán ông. Không thích ông, thậm chí ghét ông, hại ông. Nhưng không ai dám chê bai ông về bất cứ chuyện gì. Nếu có, thì chỉ một vài hậu sinh bát nháo. Bao nhiêu đó cũng thấy Uy Viễn Tướng Công là người lịch lãm thế nào.
Tình yêu không chỉ là anh yêu em, em yêu anh, chúng mình yêu nhau. Tình yêu phải được thể hiện trên mọi khía cạnh của đời sống và cao hơn nữa là bảo vệ sự cộng sinh tuyệt diệu mà tạo hóa đã ban cho. Từ ngày có tư duy, có tiếng nói. Con người đã chẳng thể hiện tình yêu đó là gì. Chặt một cái cây khi thật sự cần thiết, săn một con thú hay bắt một con cá, hái một trái cây rừng chỉ vừa đủ cho một bữa ăn, nếu hơn nữa là đưa cho ai đó. Thái độ đưa cho ai đó chính là tình yêu. Giật của ai đó chính là tội ác. Hủy hoại thiên nhiên, tàn sát muôn loài một cách vô cớ,  hay vì những yêu cầu hư ảo tức là không yêu mình, không yêu người, mà còn là một tội ác lớn hơn. Hầu hết những người làm thơ từ trước đến nay hình như chưa bao giờ vướng phải cái tội tày đình này. Mà họ nhát hít, có dám làm gì đâu. Họ sẽ không còn làm thơ được nữa, có nghĩa là họ không được công nhận là người làm thơ. Đó là một bản án còn nặng hơn bị tử hình. Bởi thế cho nên nhà thơ làng Uy Viễn khi mang gươm xông pha trận mạc, ông luôn luôn tôn trọng chẳng những sinh mạng của tướng sĩ thuộc quyền mà cho cả đối phương. Nhà thơ cần sự bình yên để sống cùng, và để… khoái chí. Nhà thơ không cần phải chém giết cho nhiều để hiển hách công lao. Nguyễn Công Trứ sẵn sàng chấp nhận thiếu thốn, thiệt thòi cho bản thân mà không một lời than vãn.

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

MỘT KHÁI NIỆM MỚI VỀ LÃNH TỤ: “MINH QUÂN”.

MỘT KHÁI NIỆM MỚI VỀ LÃNH TỤ: “MINH QUÂN”.



Có một sự thật là, khi chủ nghĩa Cộng sản còn khuynh loát chính trường thì anh nào, chị nào lên làm chúa đảng thì cũng vậy thôi, cũng những chiêu trò tàn ác, thô bạo và dơ bẫn có truyền thống. Và cái lố bịch nhất vẫn là tham quyền cố vị bằng những chiêu trò “cưa sừng làm nghé”, đánh bóng tên tuổi một cách rất ư huyền thoại.
Trong những ngày gần đây ngoài việc triệt hạ các thế lực thù địch để nấn ná cho hết một nhiệm kỳ thì Cụ Tổng Trọng Láo bắt đầu đánh bóng cái khuôn mặt nhăn nheo, cái đầu trắng phếu của mình bằng một khái niệm nghe mà phát ói “minh quân”.

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

GIÁO TÀU ĐÂM CHỆT

GIÁO TÀU ĐÂM CHỆT

Mao ốc vị thu phong sở phá ca 

Bát nguyệt thu cao phong nộ hào, 
Quyển ngã ốc thượng tam trùng mao. 
Mao phi độ giang sái giang giao. 
Cao già quái quyến trường lâm sao, 
Hạ giả phiêu chuyển trầm đường ao. 
Nam thôn quần đồng khi ngã lão vô lực, 
Nhẫn năng đối diện vi đạo tặc. 
Công nhiên bão mao nhập trúc khứ, 
Thần tiều khẩu táo hô bất đắc. 
Qui lai ỷ trượng tự thán tức. 
Nga khoảnh phong định vân mặc sắc, 
Thu thiên mạc mạc hướng hôn hắc. 
Bố khâm đa niên lãnh tự thiết. 
Kiều nhi ác ngọa đạp lý liệt. 
Sàng đầu ốc lậu vô can xứ, 
Vũ cước như ma vị đoạn tuyệt. 
Tự kinh táng loạn thiểu thụy miên, 
Trường dạ chiêm thấp hà do triệt. 
An đắc quảng hạ thiên vạn gian, 
Ðại tí thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan, 
Phong vũ bất động an như san. 
Ô hô, hà thời nhãn tiền đột ngột kiến thử ốc, 
Ngô lư độc phá thụ đống tử diệc túc.
Đỗ Phủ

Thứ Tư, 17 tháng 5, 2017

Văn học cổ điển: Những âm mưu hèn hạ

Văn học cổ điển: Những âm mưu hèn hạ

Đọc báo TT ngày 15/5/2017 có một bài viết làm tôi nổi máu, khi thấy người ta bàn tán về “Văn học cổ điển: Làm sao để học trò thích học?(http://tuoitre.vn/tin/giao-duc/20170515/van-hoc-co-dien-lam-sao-de-hoc-tro-thich-hoc/1314489.html)
Phải chi chỉ thế thôi thì không có gì phải nói. Nhưng cái chi tiết rất dễ nổi dịch là các bài thơ Đường của các nhà thơ Tàu như Tĩnh dạ tư (Lý Bạch), Hồi hương ngẫu thư (Hạ Tri Chương), Mao ốc vị thu phong sở phá ca (Đỗ Phủ)...  được đưa vào chương trình giảng dạy cho học sinh lớp 7.
Là một người làm thơ và khùng thơ thì cái việc đọc và mê thơ ngước ngoài như tôi (và cả người khác) là không tránh khỏi. Tôi không phủ nhận thơ Đường là một di sản văn hóa của nhân loại, nó không còn khu trú trong văn hóa Trung Hoa mà là lan tỏa khắp nơi. Nhưng chưa một quốc gia nào đem nó vào chương trình giáo dục của nước mình ở trình độ  cấp 2. Người ta thưởng thức nó, bàn luận về nó như là một thú vui hay cao hơn một chút là để nghiên cứu hay nâng tầm hiểu biết của mình.

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Sự thật về Tướng Giáp: Đừng bốc phét nữa


 Tướng Giáp 10-2008
Tôi là một gã Bắc Kỳ . Từ lớp vỡ lòng đến đại học tôi được học dưới cái gọi là « mái trường XHCN » . Anh tôi là một bộ đội phục viên . Cháu ruột là Đại Tá Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn Bộ Binh đang tại chức . Tôi đi nghĩa vụ quân sự 3 năm , mang quân hàm Trung Uý , chức Đại Đội Phó , có tham gia một vài trận đánh ở chiến trường Campuchia .
Dài dòng một chút để các bạn hiểu : tôi không liên hệ gì đến Việt Nam Cộng Hoà . Tôi không hận thù , không chống cộng . Tôi chỉ muốn được chia sẻ chút suy nghĩ của mình trước những thậm từ mà thiên hạ đang sử dụng để tung hô Tướng Giáp : « mãi mãi là một biểu tượng sống động của trí tuệ » ; « Thiên tài quân sự » ; « Đại trí , đại nhân , đại dũng » ; « Vị Tướng huyền thoại » ; « Nhà quân sự lỗi lạc nhất của mọi thời đại » ; « Một nhân cách lớn » . Có thiệt vậy không ?
* * *

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

Tại sao lại thế?

Tại sao lại thế?
Liên tục những cuộc biểu tình, đình công lãng công, những phản biện gay gắt chống lại những luận điệu tuyên truyền ( từ một người, một nhóm người rồi toàn xã hội) nổ ra ở khắp Việt Nam, một đất nước bị cai trị bởi một chính quyền “chuyên chính…” và “bạo lực…”. và cường độ của nó càng lúc càng mạnh, càng đông. Một điều hiếm thấy khi mà người dân nhìn vào cán bộ chính quyền bằng một cặp mắt luôn luôn sợ hãi. Sợ hãi vì có thể bị bắt, bị đánh, bị phạt, bị vòi vĩnh trấn lột tiền bạc, tài sản, bị tịch thu nhà cửa, ruộng đất, bị thanh trừng bất cứ lúc nào. Cái tâm lý e dè, sợ sệt vì muốn yên thân đã được gieo trồng suốt hơn nửa thế kỷ, thời gian đủ dài để trở thành quán tính, hễ thấy người của chính quyền, thấy cấp trên là sợ. Không sợ cái này thì sợ cái kia. Nỗi hiểm nguy có đủ để rình rập và chụp xuống bản thân và gia đình của người dân Việt Nam, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.