Người theo dõi

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Tâm Kinh Ra Phố

Tâm Kinh Ra Phố

Những lúc trong lòng dấy lên lực bực

Ngồi thầm thì đọc Bát Nhã tâm kinh

Hơi thở điều hòa, nhẹ tênh đầu óc

Ngưng đọc rồi lại có có không không


Cứ tưởng như những câu kinh cứu khổ

Cứ vin vào và lảm nhảm từng câu

Quên là Bụt tại tâm, ở ngoài đâu có

À. Hóa ra là ta xà oát, xà mâu


Bèn bỏ Blog, bỏ mail đi ra phố

Rồi cũng quên luôn chát chít like, love

Nắng vẫn trong veo kèm mưa lất phất

Trời đất hữu tình mà ta có biết đâu

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

ĐẤT NƯỚC TÔI

Đất nước tôi.
Tôi nói rằng không thể mất
Dù ngoại xâm có lớn giọng ngông cuồng
Đất nước tôi.
Tôi nói rằng không thể mất
Dù quân thù có dí súng vào lưng

Bốn ngàn năm ông cha tôi vẫn thế
Quân xâm lăng biết bao bận bưu đầu
Bốn ngàn năm ông cha tôi vẫn thế
Dù bọn tàn dân hại nước thiếu chi đâu

Hán bao lần vỡ mật
Đường mấy lượt kinh hồn
Tống đòi phen xính vính
Mông vùi  xác Bạch Đằng

Minh mười năm tan tác
Thanh một trận kinh hoàng
Pháp vùi thây lớp lớp
Bốn ngàn năm Việt Nam

Vẫn còn kẻ chưa thuộc bài xâm lược
Vẫn còn kẻ tàn nước hại dân
Và hôm nay đồng bào tôi  vẫn thế
Quân xâm lăng giấc mộng phải tan tành
Và hôm nay đồng bào tôi vẫn thế
Bọn tham tàn phải gục mặt trước toàn dân

Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu




Thứ Sáu, 8 tháng 9, 2017

KHÔNG THỂ LÀM THƠ TÌNH

Tôi có người bạn học, từng một thời làm thơ thẩn.  Và bây giờ thì hắn vẫn thẩn thơ. Nhưng tuyệt nhiên không bao giờ làm thơ tình mà chỉ làm thơ móc họng. Nhưng hắn làm rồi chỉ để riêng xem, cùng lắm là cho bạn bè chí cốt đọc dăm bài.
Có một lần hắn nói với tôi: “Tao muốn làm một bài thơ  thật mùi mẩn cho vợ tao mà không bao giờ viết nổi. Chả biết tại sao? Làm như người ta đem chữ nghĩa đi viết diễn văn hay kẻ khẩu hiệu hết rồi vậy”
Thế rồi hắn ra đi, đi đâu không ai biết, nghe loáng thoáng là đi tu, để lại nhà gần một chục cuốn bản thảo, viết trên đủ loại giấy. Tuyệt nhiên không có thơ tình. LTD


KHÔNG THỂ LÀM THƠ TÌNH
Viết cho bạn tôi.

Có rất nhiều khi muốn làm thơ tình
Như cái thuở biết run khi thấy gái
Nhưng cầm cây viết lên thì ái ngại
Vì bốn chục năm rồi quên yêu thương

Bốn mươi năm không hoa nở trên đường
Cái lý lịch không ai cho ngẩng mặt
Những câu thơ viết ra lòng oặn thắt
Nhét hốc này kẹt nọ để riêng xem

Chữ nghĩa quên dần, tình cũng dần quên
Gục mặt kiếm cơm dưới màu cờ đỏ
Những yêu ghét, buồn vui không đám ngõ
Ai bảo sao làm vậy, nén cơn ho

Hôm nay sung, nhìn lại người yêu xưa
Thấy bà ấy già, xấu còn thêm xí
Ở bên nhau hơn bốn mươi năm rồi đấy
Tình vợ chồng chưa thành nổi câu thơ

Cầm viết lên rồi buông xuống. Ngẩn ngơ…
Thơ tình… thơ tình… thôi không thể viết
Chữ nghĩa. Ôi đã đi đâu mất biệt
Có phải là thành khẩu hiệu hết rồi chăng?
2.2.2015

 Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

CÓ NHỮNG ĐẬN NHƯ THẾ


CÓ NHỮNG ĐẬN NHƯ THẾ

Có những đận ngồi nghe bờ cỏ nói
Lời tâm tình xào xạc mấy ven sông
Con sóng nhỏ phập phều từng nõn biếc
Con cá rô khoái chí lội long rong

Có những đận ngồi nghe cành lá hát
Từ thiên thu ngần ấy điệu thì thào
Yên ắng gió, rì rào mưa cũng thế
Chưa bao giờ cây cối hết yêu nhau

Có những đận ngồi nghe con ong múa
Vi vu hoa này lượn đến cành kia
Chút mật ngọt tỏa hương đi khắp khắp
Nắng trong xanh trên suốt lối đi về

Có những đận quá nhiều con chim hót
Góp cho lòng những vần điệu nên thơ
Trăng và gió nắng mưa và hơi thở
Trộn vào nhau say đắm đến không ngờ

Có những đận ngồi nghe con dế gáy
Đang gọi nhau trong lục biếc nâu non
Nước loang loáng con chuồn chuồn chấp chới
Và những cành hoa dại âm thầm hương

Có những đận người đi qua chốn ấy
Tìm đến nhau thơm hai cánh môi mềm
Trời đất bủa cơn say lòng thật nhẹ
Buông trong veo vào ánh mắt êm đềm.
Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu



Thứ Tư, 30 tháng 8, 2017

CA DAO VÀ MINH TRIẾT VIỆT


CA DAO VÀ MINH TRIẾT VIỆT




Có một ai đó khá nổi tiếng, tiếc rằng tôi không nhớ tên, nói rằng “triết Đông, triết Tây v…v…và v…v… đều có nhưng không có triết ta”.
Mà triết thì tôi kỵ dữ lắm, dù cũng đọc, thậm chí đọc nhiều, khi thiếu sách, mà chả hiểu mô tê gì: Luận ngữ, Tư bản luận, Bách gia chư tử, Jean Paul Sartre, Henry David Thoreau… Kinh Phật và cả Tân Ước, Cựu Ước… nhưng nói theo kiểu Nguyễn Thế Duyên Vấn đề không phải là ăn, vấn đề ở chỗ tiêu hóa. Phải tiêu hóa đươc thì nó mới là của mình còn ăn ngô lại ỉa ra ngô thì cơ thể vẫn suy dinh dưỡng. Có lẽ chính vì vậy mà tôi rất ghét trích dẫn”. 
Nhưng cái chuyện trong sinh hoạt văn hóa của người Việt cái gì cũng Tàu thì cái này hơi bị… đúng. tôi đã từng học chữ Tàu vì khoái thơ Đường và thơ của những nhà thơ VN thời Lý, Trần, Lê, Nguyễn. Nhưng bây giờ thì không khoái nữa vì ghét Mao Trạch Đông và Cộng Sản Tàu.
Trở lại vấn đề triết ta thì theo tôi nghĩ là có đấy. Nó nằm trong cái kho khổng lồ của văn hóa dân tộc. Ca Dao. Có điều là chưa có ai hệ thống nó lại
Rồi khi lật tung các tự điển để xem các nhà tự điển giải nghĩa từ triết như thế nào, tôi mới biết tạm tàm như thế này; “Triết” là phong cách sống được đa số trong một cộng đồng chấp nhận. Khi đã biết sơ sơ như vậy, LTD mày mò trong cái nhà kho khổng lồ kia và khoái nhất hai câu này:

Thứ Năm, 24 tháng 8, 2017

MỘT NĂM KHÔNG LÀM THƠ


MỘT NĂM KHÔNG LÀM THƠ

Lặt vặt làng quê, xóm nhỏ
Tủn mủn rẻo cao, bản xa
Lụn vụn bốn phương góp lại
Nghênh ngang hoành tráng quê ta

Mót mày từng đồng bạc lẻ
Góp vào lít xăng xe ôm
Chắt chiu từng đồng bạc lẻ
Chìa ra đóng phí cầu đường

Nhặt nhạnh từng bông lúa sót
Chút chăm từng chú cá vồ
Mắc rẻ đều đem bán tuốt
Để thu vén về tỷ đô

Khụt khịt cơn ho viện phí
Khò khè viên thuốc Pharma
Loăng quăng nước ngoài mọi, đỉ
Gởi về tứng xấp đô la

Oặn đau khúc ruột ngàn dặm
Khói hoài hương lẫn tuyết rơi
Mũ ngụy trên đầu đội lệnh
Nhớ quê, kiều hối ngậm ngùi

Từ nơi đó làm đất nước
Lấm lem mày mặt với đời
Đường xá cầu kỳ  lộng lẫy
Xe con tiền tỷ rong chơi

Tủm mủn, tẳn mẵn phận người
Lụn vụn lặt vặt mảnh đời
Ai thổi một cơn trốt đỏ
Làm nên hoành tráng coi chơi


Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Hừng đông ở U Minh


Hừng đông ở U Minh

Một thoáng hồng xuyên qua vầng mây trắng

Chiếc lá non he hé mắt ra nhìn

Rồi tất cả vươn vai và hiển lộ

Nhẹ nhàng thôi để chuẩn bị long lanh



Bầy chim rộn trong cành. Chào buổi sáng

Con cá rô lên ngớp đón hừng đông

Sao lặn xuống rửa trôi màu lá thẩm

Để cho xanh lồng lộng dưới trời trong



Con cò trắng chừng như còn ngáy ngủ

Mắt trong veo lơ đãng nhìn xung quanh

Gió khởi động êm ru đôi cánh trắng

Chấp chới cùng bờ sậy trắng rung rinh



Một mùi hương theo sương đêm lắng xuống

Chợt bừng lên theo ánh nắng vàng tươm

Cơn gió thoảng mang đi mời ong bướm

Đất và trời cũng theo đó mà thơm



Rừng thức dậy như một nàng dâu mới

Và bông hoa lặng lẽ hé môi cười

Nét tươi tỉnh mượt dần đêm tóc rối

Ánh dương hồng lại dìu dặt rong chơi

Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu