Người theo dõi

Thứ Ba, 17 tháng 7, 2018

Một Chút Men Xưa


Một Chút Men Xưa



Mỗi khi đọc Nguyễn Trãi, tôi nhận ra mỗi lần được một chút hồn quê. Lâu ngày chầy tháng, cái hồn quê ấy cứ thấm đẫm vào và làm tôi thay đổi, đổi thay cụ thể thế nào thì tôi không thể nào xác định. Nhưng con đường làng lầy lội bổng dưng trở nên đẹp hơn, những cỏ cây hoa lá rất tầm thường (như tôi từng nghĩ) hốt nhiên lung linh màu sắc, thoang thoảng hương thơm, kể cả cái gốc tre đen xám trước cổng nhà tôi. Ở đây tôi không dám nhắc đến cái số phận nghiệt ngã của Cụ. Một số phận làm nhói đau hàng triệu trái tim hậu thế.

Cứ thế, mà tôi đọc Nguyễn Trãi, và cái cuối cùng đọng lại trong tôi là;

Danh chăng chuốc, lộc chăng cầu
Được ắt chẳng mừng, mất chẳng âu
Có gió nhiễu sông, mây nhiễu cửa
Còn thơ đầy túi, rượu đầy bầu
Người tri âm ít, cầm nên lặng
Lòng hiếu sinh nhiều, cá ngại câu
Mấy kẻ công danh nhàn lẳng đẳng
Mồ xanh cỏ lục thấy ai đâu

Thứ Năm, 12 tháng 7, 2018

CÁI LỚN GIÒNG SÔNG TRĂNG



Cả thế giới đang nhốn nháo vì thiên tai bão lụt, chiến trang Thương mai, chiến tranh súng đạn và ở trong nước thì cũng không kém um sùm. Lỗi tại ai?. Nguyên nhân do đâu? Có trời mà biết. Nhưng chắc chắn là do con người khô cạn với tình yêu (cũng như lời cảnh báo của minh quân TBT Nguyễn Phú Trọng: “ chán Đảng, khô Đoàn”. Quả là đáng lo, thật sự phải lo khi con người với con người nhìn nhau bằng đôi mắt hình giấy bạc.
Ta buồn quá, ta về quê bằng tàu đò để tỉm lại tình yêu trên giòng sông cũ, đêm hạ huyền không trăng và ta nhớ một vầng trăng. 11.7.2018

  CÁI LỚN GIÒNG SÔNG TRĂNG

             Chấp chới mãi giòng sông như vô tận,
Lọc tâm hồn trong suốt, sóng lao xao.
Lòng đắm say tím màu hoa say đắm,
Thương trôi ra để gây nhớ. Trôi vào.

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

TA NHÌN TA


Ta già rùi. Buồn thấy mồ khi nhìn thấy non sông nhốn nháo Tàu Phù, đạo đức suy đồi, lắm mồm bá láp, muốn góp gì một chút cũng chẳng ai cho, mà nếu có cho chắc gì làm được thôi thì tự sướng cho khỏi bận lòng thân hữu



TA NHÌN TA

Những bầy hầy cứ biện bày trước mắt
Lời bãi bui dóc láo mãi vang rền
Già vốn yếu, nhìn nghe hoài thêm mệt
Không thấy, không nghe thì hóa ra hèn

Bọn bán nước thời nào mà chẳng có
Ít hay nhiều gì thì cũng nhăn răng
Bọn xâm lược lõ mắt dòm bao bận
Mạnh thế nào cũng thịt nát xương tan

Chủ Nhật, 1 tháng 7, 2018

Chuồn Chuồn


Chuồn Chuồn


Trưa nay ra phố chợt buồn
Tìm không thấy bóng con chuồn chuồn bay
Nắng mưa dự đoán sao đây
Để mà chuẩn bị phút giây hẹn hò
“ Chuồn chuồn bay thấp thì mưa
Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm”*
Giờ đây phố xá ầm ầm
Cây xanh đốn trụi, bụi lầm lầm bay
Rác thì mặc sức tung bay
Con chuồn chuồn bỏ phố này ra đi
Còn anh thì cứ loay hoay
Mưa bay trông nắng, nắng đầy sợ mưa
Lắm phen trớt quớt hẹn hò
Em hờn giận để câu thơ anh buồn
Nhớ ơi mấy cánh chuồn chuồn

Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu
* Ca dao

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

MỘT NGÀY Ở U MINH


MỘT NGÀY Ở U MINH
 


Cỏ xanh muớt màu thơ đùa với gió
Cành vàng hoa hương toả quyện ong về
Vị mật ngọt đi qua từng nhịp thở
Lắng nghe trời ru mãi khúc đam mê


Nắng bay suốt từ hừng đông thuở trước
Gọi mây về làm nên những  cơn mưa
Lũ rô non ồn ào xao bóng nước
Có một rừng lau trắng mãi đong đưa


Thứ Tư, 27 tháng 6, 2018

Những Ngày Tháng Thật Buồn




Những Ngày Tháng Thật Buồn

Chưa bao giờ có những ngày tháng như vậy
Bức bối… âu lo… giận dữ… Ưu phiền…
Những khuôn mặt lạ lùng tìm nhau… nhăn nhó
Đất nước không bình yên

Biển ồn ào sóng dữ
Người ồn ào hát ca
Rừng ồn ào lá đổ
Tháng năm lu tuôn v

Thứ Hai, 25 tháng 6, 2018

TÀO LAO


         
TÀO LAO

Tôi thực sự gặp khó khăn, cuộc sống bữa túng, bữa thiếu không còn là một viễn cảnh mà đang đến thật gần. Tất nhiên không thể đặt ra bất cứ một sự nương tựa vào ai, dù là người thân hay con cháu, và không có bất cứ một thứ bảo hiểm nhân thọ, hay của dành của để nào  Những mơ ước hoàn toàn trôi tuột, không thực hiện được. Dù vậy, tôi cũng không quá quan tâm, kể cả tình hình sức khoẻ càng ngày càng xuống thấp dần theo gánh nặng của tuổi tác.
Tôi đang sắp xếp lại cuộc sống của mình. Một sự sắp xếp đúng ra ra phải làm từ rất sớm. Nhưng không sao tôi đã bắt đầu. Cũng không quan trọng lắm, chỉ là sinh hoạt thật điều độ và càng đơn giản càng tốt. Nhưng cái đáng lưu tâm nhất chính là sự sống chung với một thứ không mời mà tới. Bệnh tật. Không thể né nó được, bởi vì tôi có một quá khứ khá xô bồ. Việc còn lại là bình thản chờ đón và chơi với nó một cách thoải mái bằng một phương thuốc luôn luôn có sẵn. Không gian, trong cái khoảng không mênh mông vô tận ấy có những phương thuốc rất hiệu nghiệm để chữa trị cho các chứng tâm thần và tim mạch. Hiện tại tôi đang sử dụng hai phương thuốc; khung cảnh thiên nhiên để ổn định tâm thần, không khí trong lành để điều hoà tim mạch. Có thể các ngài y sĩ sẽ cười khì. Nhưng vấn đề của tôi là như thế, mọi sinh hoạt của tôi lúc này là chơi, chơi những thứ mình thích, âm thầm chơi, lặng lẽ gậm nhấm niềm vui nhỏ xíu. Ăn, ngủ, các sinh hoạt khác, làm việc kiếm một ít tiền còm… tất cả đều là chơi. Rất chú tâm khi làm nhưng không quan tâm đến nữa khi xong. Kể cả cái thứ mà tôi xem như là máu thịt từ rất sớm là  sách và thơ. Tất cả bây giờ là chơi, lơ mơ chơi, thoải mái chơi. Những khái niệm về hạnh phúc và khổ đau đều trở nên mơ hồ, những thiện ác hay đúng sai là một thứ gì đó hoàn toàn phù phiếm. Cuộc sống vẫn trôi như giòng sông Cái Lớn, chậm rãi về Đông khi rong, thong thả về Tây khi ròng. Tôi không thể ngăn hay đổi giòng, mà cần chi phải thế. Tôi cứ nương theo và đi hết quảng đời còn lại của mình bình thản và yên tĩnh. Quá khứ không giữ được, tương lai càng không thể xếp đặt. Chỉ có nụ cười là hiện thực và nở ra bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào. Nhưng yên bình nhất là khi cười với mấy câu thơ và dăm trang sách. Và trong rất nhiều lần như thế, tôi nghiệm ra rằng, con người luôn luôn có hai khoảng không để sống.