Người theo dõi

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2016

MẤY GIÒNG VỚ VẨN


MẤY GIÒNG VỚ VẨN

Ân tinh đang mang nặng
Với người, với hồn quê
Ta một đời thơ thẩn
Chưa ghét ai bao giờ

Nhưng ta, đời lận đận
Một tấm lòng tay không
Những câu thơ lơ đãng
Và nỗi buồn mênh mông


Có đôi người mắc dịch
Làm dơ dáng quê hương
Có bao người gian khổ
Lênh đênh mọi nẻo đường

Ánh đèn vàng hiu hắt
Hòa ánh trăng ngỡ ngàng
Ta ngồi ôm hai gối
Để hồn mình lang thang

Muôn loài chung hơi thở
Cùng chia nhau bầu trời
Mà sao ham hố thế
Chỉ một mình mình thôi

Nhưng nào đâu có được
Sống không yên một đời
Ta thương người dại dột
Nói không nghe. Đành thôi.


Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét