Người theo dõi

Thứ Ba, 3 tháng 1, 2017

XIN NHƯ HÔM QUA


XIN NHƯ HÔM QUA


Nhân loại bây giờ quên cầm bút viết thư
Thói quen ấy đã trở thành quá khứ
Và vì tôi là một phần nhân loại cũ
Nên lắm khi không liên lạc được với thời này



Ngày hôm nay cái điện thoại cầm tay
Giúp kết nối loài người trên trái đất
Ta dễ yêu những con người xa lắc
Người trong nhà lắm lúc lại thờ ơ





Lên mạng kết giao hồi hộp đợi chờ
Dễ cảm động trước một dòng thư ngắn
Đồng nghiệp của ta hôm qua đại nạn
Ta tiện ghé thăm lòng không thoáng buồn gì



Những chiếc xe êm thời hiện đại tinh vi
Trăm cây số ngàn ta đi trong nháy mắt
Mười năm không đưa ta đến một nơi gần nhất
Ông hàng xóm của mình, dù chỉ mấy bước chân



Ngày hôm qua cho tôi sống một lần
Một lần nữa, một lần thôi, là đủ
Khi trẻ con chỉ biết ăn rồi ngủ
Rồi đùa nô và cắp sách đến trường



Ngày hôm qua cho những ngã tư đường
Dần gom lại thành một con đường rộng
Nhân loại bước dưới hàng cây rợp bóng
Một con đường không chia rẽ hành tinh



Ngày hôm qua cho tinh khiết bình minh
Rừng lại mọc và dòng sông lại thắm
Những tòa nhà cao ngất trời, vô cảm
Thành mái nhà thường trong đó chứa trái tim



Ngày hôm qua, như hạnh phúc trốn tìm
Nghèo một chút, nhưng sống đầy từng khắc
Và Niềm Tin, dù không ai buồn nhắc
Vẫn ấm tràn trong từng mỗi trái tim



Lê Tuấn Đạt

4 nhận xét:

  1. Ta dễ yêu những con người xa lắc
    Người trong nhà lắm lúc lại thờ ơ

    Lên mạng kết giao hồi hộp đợi chờ
    Dễ cảm động trước một dòng thư ngắn

    Cái này chính xác đó anh, thời thế giới phẳng/qua internet, tình yêu của con người được mở rộng hơn nhiều, tuy ảo mà thật - vì vốn nó là sự thật.
    Qua thăm Người Nhà Quê, chúc ngày mới an bình.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cám ơn NGLB. Đây là bài thơ củ LTĐ. Thơ Đạt thì không còn gì phài nói. Giản dị mà rất sâu như cái giếng cũ

      Xóa
  2. Trả lời
    1. Cám ơn bạn ghé thằm và gởi nhưng line ảnh rất đẹp. Chúc bạn và gia đình một MÙA XUÂN NHƯ Ý

      Xóa