Người theo dõi

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2018

MỘT THUỞ HÒA BÌNH

            
MỘT THUỞ HÒA BÌNH

Tôi đã đi qua một thuở chiến tranh
Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Đang cố quên đi một thời chết chóc
Với ước vọng rằng đời trở nên xanh

Tôi đã đi qua một thuở chiến tranh
Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Đang cố góp tay xóa mờ đố kỵ
Để cho vầng trăng soi sáng đường tình

Tôi đã đi qua một thuở chiến tranh
Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Đang tập quên đi những điều không thật
Để đường về quê rợp bóng cây xanh

Tôi đã đi qua một thuở chiến tranh
Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Đang tập tành làm những điều đẹp đẽ

Để gió chướng về háo hức hoa xuân

Tôi đã đi qua một thuở chiến tranh
Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Bao nhiêu năm rồi. Đêm đêm chén rượu
Nhớ lại bạn bè một thuở linh đinh

Đứa mất đứa còn, đứa xa vạn dặm
Còn nhớ gì không thân phận chúng mình
Đứa chết không yên tấm thân cát bụi
Đứa sống cúi đầu ngắm vệt cỏ xanh

Tôi đã đi qua một thuở chiến tranh
Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Bao nhiêu năm rồi. Đêm đêm chén rượu
Một mình nâng ly đau nhói phận mình

Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Hơn bốn muơi năm chỉ có tôi quên
Trong khi người ta vẫn luôn nhắc nhớ,
Nhắc nhớ hơn thua nhắc nhớ giận hờn

Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Người ta vẫn còn chưa sợ chiến tranh
Vẫn còn chưa quên những thù hận cũ
Ai sống cùng ai một thuở hòa bình?

Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Hơn bốn muơi năm tóc chẳng còn xanh
Nhìn thấy mọi người sống trong trắc trở
Còn nhớ rằng đây một thuở hòa bình

Hơn bốn muơi năm tóc chẳng còn xanh
Mơ ước mọi điều đều như không thật
Ai sống cùng tôi một thuở hòa bình

Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Hơn bốn muơi năm tóc chẳng còn xanh
Một thuở hòa bình giở từng trang sử
Hậu sinh ghi nhiều điều quá linh tinh

Chuyện của ông cha từ ngàn năm trước
Tốt xấu đủ đầy để lại hậu sinh
Chọn để sống theo chớ đâu phải sửa
Cho đúng cho sai theo ý của mình

Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Nhưng vẫn còn nghe vang vọng chiến tranh
Người ta vẫn nhai tự hào chiến thắng
Người ta vẫn đang tự dối gạt mình

Đất nước từ lâu không còn tiếng súng
Ai thắng ai thua chuyện đó đã đành
Người người nhìn nhau vẫn còn đố kỵ
Dù đang đi qua một thuở hòa bình

Tôi đang đi qua một thuở hòa bình
Trời thì vẫn xanh, cây lá vẫn xanh
Hơn bốn mươi năm lòng tôi vàng úa
Nhìn ra cuộc đời, đời vẫn mông mênh
                         
           Quán Tâm Nguyễn Hiền Nhu

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét